(Tự sáng tác)(Cổ trang đam mỹ) Tiêu Tình chương 4


Chương 4 

Cổ Hàn vốn thích nhất là Đào Hoa Nhưỡng ủ lâu năm trong cung Lục Ngân của Đế Hậu trên Lăng Tiêu Điện kia. Thường nhân lúc vị nữ hậu kia ra ngoài liền lấy danh nghĩa Ngọc Đế vào cung Lục Ngân, đem đi vài bình rượu ngon cùng một số thứ đồ vừa mắt. Hắn không phải vô pháp vô thiên, chỉ căn bản là không thích Đế Hậu nói hắn, coi hắn như con trẻ mà bảo ban, dù tính cách hắn cũng không hơn hài đồng dưới nhân gian là mấy. Uống một chén rượu mà nghe nàng ca thán, hứng thú cũng vơi đi quá nửa rồi. Dù sao hắn cũng sống hơn nàng mấy vạn năm, cũng không thể vì một chút sở thích này nói hắn mãi được. Huống hồ, phần lớn thời gian hắn ăn bám dưới Địa Phủ của lão Diêm Vương mặt mày khó coi kia, đâu có thể nhởn nhơ ra vào tiên giới như vị muội muội tùy hứng kia của hắn được. Hắn là không có nhan sắc khuynh thành nha, muốn dùng mỹ nhân kế cũng rất khó. 

"Bạch Vô Thường, ngươi lại chứng nào tật nấy rồi!"- Nguyệt Lão thân hình uyển chuyển đi tới, một bóng hồng y thấp thoáng trong không gian tiên cảnh, cũng có chút sắc tình quá đi. Tay Nguyệt Lão còn đem theo chỉ hồng, như có như không buộc vào rất nhiều mối, đem duyên phận đến với người có tình. Mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt Nguyệt Lão, Cổ Hàn không khỏi cảm thán công việc này rất hợp với "lão già" thích đi se duyên đó, rất ra dáng vợ hiền nha. Khuôn mặt thanh tú, mái tóc đen bóng mượt, cả cái cười dịu dàng nữa. Thời gian không có tác dụng với chúng tiên, vẫn cái khuôn mặt ấy hắn nhìn cũng gần quá trăm năm rồi. 
( Au: Ở đây, Hàn nhi khen Tiểu Nguyệt nhà ta xinh đẹp như nữ tử, lại có tướng hiền lương thục nữ, rất giống người vợ mẫu mực) 

"Lão đầu, ngươi có còn là bằng hữu tốt của ta không vậy? Cư nhiên dám bắt chước nữ nhân đó bắt nạt, giáo huấn ta!"- Lại cái giọng điệu nghe đến mòn tai, có tật không chịu sửa, còn nói người khác ủy khuất mình, có còn công đạo không a. Nguyệt Lão cười trừ, giật lấy Đào Hoa Nhưỡng trong tay hắn, thực ngọt nha, xem ra khẩu vị của Đế Hậu chính là rất hợp với Cổ Hàn hắn, hảo ngọt. 

"May rằng ngươi ở Địa Phủ, nếu không Thiên giới đã bị ngươi làm loạn lên rồi! Thêm cả vị muội tử đó của ngươi, hôm trước nổi hứng muốn ăn đào, liền cho người hái hết đào tiên của Đế Hậu, khiến cho nàng tức không để đâu cho hết!"-Nguyệt Lão rất thản nhiên mà bình phẩm, ở cái nơi mà ngay cả chuyện nhà chuyện giường của Ngọc Đế trên ngôi cao cũng đem ra bàn được thì một câu động đến Đế Hậu tính cách đi ngược với tuổi kia thì tính là gì. Ai nói trần gian hỗn tạp, tiên giới cũng chỉ là mấy lão già sống mấy vạn năm mãi chẳng chịu chết, chuyên ngồi bàn những chuyện vặt vãnh. Hôm thì Bạch vân Kim tinh mất mấy viên chân dược. Hôm thì Thỏ Ngọc cung Quảng Hàn của Hằng Nga bị vị thần tiên nào đó bắt đi nướng thịt ăn. Còn trơ lại mỗi bộ xương. Hại tiên nữ khóc đau lòng mất mấy ngày. 

"Nghe nói dạo này nhân duyên không tốt… Ngươi se nhầm duyên cho một đôi cẩu nam nữ, khiến nhân gian dưới kia đổi thay đến chóng mặt?"- Rượu bên môi còn vương vấn đọng lại, thoáng chốc chua chát, sau đó ngọt đến phát ngấy. 

"Ta se nhầm duyên hay không…còn phải để tâm xem có người vừa lòng không!"- Nguyệt Lão cũng rất ý tứ mà thưa, cho một lời công đạo mà nói, nếu có một ngày tiên giới hạ phàm hóa thú vật, đảm bảo cái tên hồng y trước mặt hắn chính là một con hồ ly chính hiệu, sao tự nhiên Cổ Hàn lại cảm thấy con hồ ly này tính cách quen thế nhỉ. Hình như đã tiếp xúc qua rồi. 

"Là ai…?"- Cổ Hàn rất bình tĩnh hỏi, người kia cũng rất chiều lòng mà trả lời - "Vương quân động lòng rồi… vốn dĩ, hắn không nên!" 

Nguyệt Lão thầm thở dài, Đào hoa nhưỡng bên miệng còn không muốn uống. Nói chi đến tâm tình sẻ chia bây giờ. Làm một kẻ đi se duyên suốt mấy trăm năm, lần đầu tiên, Nguyệt Lão thương một mối tình. Thực ra là không thương tình, mà thương người vấn vương tình. Tự nhiên cũng thương mình ghê gớm. 

"Hắn động tâm…ngươi hẳn nên vui?"- Nhiều  khi Cổ Hàn rất không hiểu chuyện, hắn biết không nên nói vậy mà vẫn cứ không dằn được lòng mà nói. 

"Ngươi đúng là đồ đầu đất… Hắn cư nhiên sẽ không động tâm với ta! Ta vui cái gì? Vui vì ta đã tống khứ thứ dây chỉ hồng rối bời không cách nào gỡ này?" 

(Au: Nguyệt Nhi ở đây là nói tới dây chỉ hồng của vị "Vương quân" nào đó, rối bời tức là mối tình éo ra đâu vào đâu người đó.) 

"Ngươi vui vì hắn khổ sở!"- Tâm sâu đến đâu cũng vẫn sẽ có kẻ nhìn thấu, biển sâu như thế còn có ngày cạn, nói gì đến cái chấp niệm  mang trong mình đến mấy vạn năm, chẳng phải thân thiết gì còn nhìn ra được, hà cớ vì sao thứ "bạn rượu" như Cổ Hàn hắn lại không thấu cơ chứ. 

"Vô Thường, ngươi quá phận rồi đó!"- Nguyệt Lão nhíu chặt mày, giọng điệu còn ẩn chứa tia tức giận mơ hồ. Quay mình một cái, đem bóng dáng bạch y lười nhác nằm dài trên bàn vứt ra sau đầu, tâm tình Nguyệt Lão vô cùng khó chịu, đến nỗi chén rượu đào hoa trên bàn còn đem đổ hết, phí hoài thứ mỹ tửu mà Cổ Hàn hắn ngày đêm yêu thích. Thẳng hướng phía trước mà đi, hồng y dần dần khuất dạng sau màn sương quanh năm mờ ảo trên tiên giới, còn lại mỗi Bạch Vô Thường cười tựa tiếu phi tiếu nhìn ra xa xăm. Tự nhiên hắn thương thầm cho thứ "Hiền lương thục nữ" kia, mấy trăm năm rồi mà vẫn si tình đến thế.  

Cổ Hàn được dịp lên tiên giới chơi đùa, ngoạn đủ thứ liền không hề kiêng nể, lôi kéo cả Ngọc Đế vào trò vui của hắn. Làm cho cái bộ dạng đạo mạo thường ngày của bậc cửu ngũ chí tôn bay biến mất, còn sót lại chút ngờ nghệch của hài tử lên năm lên ba. Chơi đùa một hồi, loạn thành một bầy, Cổ Hàn mới thấm mệt mà buông tha, lê lết cái thân xác người quỷ bất phân này xuống dưới Địa phủ, cái nơi mà chỉ muốn nhanh chóng tống hắn đi. Hắn cũng thực muốn kéo vị muội muội của mình chơi cùng, chỉ có điều, hai người họ vốn dĩ chẳng hợp tính nhau. Một người thì luôn thường trực nụ cười bên môi, còn một kẻ luôn trầm tĩnh, u ám, cậy miệng không ra nửa lời, mỗi lần nói chuyện đều đem cả thiên hạ trời đất ra sỉ vả, không hề có chút kiêng dè nào. Đôi khi, Phật tổ ngồi trên kia cũng có lúc bất lực, không làm gì được. 

Âu kể ra cũng thật lạ lùng, huynh muội cuối cùng vì một ai khác mà không vì bản thân mà tự thương tổn chính mình. Nếu là người khác, có lẽ chẳng một chút đặc biệt, nhưng lại là người vô ái vô dục như bọn họ, lại vì một kẻ khác đổi mệnh, nghe qua rất khó tin. Hoặc giả dụ, bọn họ đều đã động tâm, nhưng chỉ vì động tâm, lại oan nghiệt như thế, khó tránh khỏi có lúc trước mặt Phật Tổ nổi giận lôi đình. 


Nhận xét