Một chút về Lão Thất
Tôi là một kẻ thật tùy hứng.
Tôi có thể thích một vật, yêu một người, thương một cuộc đời, nhưng lại chẳng
bao giờ nhớ mãi về những thứ đó. Có người nói, cảm xúc thật là thứ trân quý,
trong xã hội chín người thì mười kẻ mang mặt nạ giả tạo, miệng thì ngọt ngào đường
mật, trong lòng thì sẵn sàng đâm sau lưng người khác một nhát dao này, muốn con
người ta lôi thật tâm ra đối đãi có khi đổi nghìn vàng cũng không có được.
Nhưng thực tế mà nhìn nhận, cảm xúc cũng chỉ là thứ nửa vời, không ai biết khi
nào thì thứ gọi là cảm xúc, tình cảm, cảm tính đó “hết hạn sử dụng” cả. Không
ai thủy chung đi đến cuối con đường đời mà có thể nói mình không thay đổi, thay
đổi là vận động thiết yếu của thế giới này. Tôi có thể bỏ ngoài tai mọi lời sỉ
nhục bản thân của xã hội, lại không buông xuống được cảm giác áy náy trong lòng
khi mình vô tình làm ai đó tổn thương. Tôi cũng có thể nhẫn tâm làm người khác
tổn thương, nhưng lại chầm chậm tìm cách chữa lành vết thương đó. Bản chất chính là mâu
thuẫn như vậy. Vừa muốn mình an toàn, lại cũng không muốn người xung quanh bị tổn
thương. Tôi có thể trong một khoảnh khắc yêu đến tận xương tủy, hận đến tận tâm
can, nhưng cũng có thể ngay khoảnh khắc tiếp theo quên đi mình vì cái gì mà buồn
khổ, vì cái gì mà thương tâm, vì cái gì mà vui vẻ, vì cái gì mà khoái nhạc. Tôi
cứ như một người vô tâm,...lặng lẽ bước qua cõi đời này...
Nhận xét
Đăng nhận xét