(Tự sáng tác)(Cổ trang đam mỹ) Tiêu Tình chương 2
Chương 2
Quán rượu nhỏ ven đường
náo loạn những tiếng hò hét, cãi cọ thô thiển của bọn nam nhân. Những kẻ đầu
trộm đuôi cướp, sơn tặc, hải tặc, thậm chí cả những tên sát thủ giết người
không chớp mắt, đều có thể diễu võ dương oai ở đây. Thế thời bây giờ, loạn
không ra loạn, bình chẳng nên bình, triều đình thối rữa từ trong gốc rễ, dân
tâm không yên. Tất cả đều được che đậy một cách cẩu thả, cốt để che mắt vị
thiên tử ngồi trên ngôi cao kia. Mà quả thật cũng tài, vua một nước, rốt cục
lại không khác gì một tiểu hài tử nhà bên, rõ là hồ lô đường, lại nhầm tưởng
thành mứt quả vải.
"Tiểu Nhị!"
Đoàn lữ khách khoảng mười
mấy người kéo vào quán rượu. Người đi đầu một thân hắc y, đầu đội mũ trùm, tay
mang đao gươm sáng loáng, thủy chung trầm mặc không nói lời nào. Theo sau là
thân ảnh lam y cùng mười mấy thủ hạ. Nhìn có vẻ như vừa lui về từ phía Tây,
vùng hoang mạc trải rộng.
"Khách quan, ngài
dùng gì?"
"Cho rượu thịt, còn
vị thiếu chủ này sắp xếp cho y một phòng!"
Lam y thiếu niên mới mười
mấy tuổi nhanh nhẹn phân phó, thi thoảng còn liếc mắt về phía hắc y thiếu niên
ngồi uống rượu một mình.
"Khách quan, thật
thứ lỗi! Ở đây không có cho thuê phòng a!"
Tiểu Nhị gãi đầu bối
rối, khuôn mặt quanh năm bám đầy dầu mỡ nhăn tít lại, cười đến là khổ sở, thân
hình khúm núm sợ sệt như muốn lấy lòng người ta. Nhìn đâu cũng thấy, thật thấp
hèn. Lam y nhăn mày, bộ dáng không vừa lòng, nhưng chỉ trong phút chốc lại giả
vờ như tò mò muốn hỏi, đôi mắt mở to thật to, tay xoắn từng lọn tóc mềm mượt.
"Tại sao a? Đâu phải
không có phòng?"
"Công tử a, lầu trên
chính là thư phòng a! Lão bản của chúng ta chính là ở đó cho nên không có cho
thuê phòng!"
"Thư phòng? Ông chủ
nhà các ngươi quả nhiên có nhã hứng!"
Lam y cười đùa, khóe
miệng kéo lên thành đường cong hoàn mỹ, sáng bừng khuôn mặt thanh tú khiến tên
tiểu nhị cũng phải đỏ mặt. Hắc y từ đầu đến cuối vẫn ngồi uống một mình để mặc
thiếu niên kia chơi đùa, lam y như được sự chấp thuận liền không hề kiêng nể
liền tranh thủ để cái sự nhàn rỗi quá của mình bộc lộ ra hết. Thật giống trẻ
nhỏ.
"Công tử không biết,
lão bản nhà chúng tôi là một đại mỹ nhân a! Tiếc rằng tính cách thập phần cổ
quái, cư nhiên để thư phòng thưởng trà trên quán rượu này, ây dà, chẳng biết làm
sao nữa!"
"Nữ nhân sao? Hóa ra
ông chủ của quán này là một vị phu nhân, hơn nữa lại còn rất đẹp! Để xem vị mỹ
nhân này, là người như thế nào! Huynh đệ, ngươi giúp ta mời nàng xuống đây được
không?"
Lam y vừa ngỏ lời đã bị
vẻ mặt kinh sợ kia làm nghi hoặc, vị tiểu nhị thân hình chẳng lấy một chút anh
khí kia nay bộ dáng lại thập phần khó coi, sợ hãi lại thêm phần khiếp đảm. Lấy
dũng khí mở lời với khách nhân không biết trời đất kia, tiểu nhị cũng sợ đến
khắp người mồ hôi lạnh.
"Khách quan, ta cảnh
báo ngài đừng có dại dột mà làm bừa! Mất mạng như chơi đấy! Thấy ngài là người
tốt, lại không khi dễ ta, tiểu nhị ta cũng nói cho ngài hay một điều!"
"Điều gì?"
"Ngài có biết tại
sao những vị khách trong quán luôn thô lỗ, hung tợn nhưng không kẻ nào dám gây
lộn không? Không phải vì bọn chúng kiêng dè gì nhau mà là không dám! Tầng một
với tầng hai liền nhau, nếu chỉ ồn ào náo động cho vui miệng thì tầng hai bất
quá có thể không nghe thấy, nhưng nếu thực sự đánh nhau thì tầng hai lại vô
cùng rõ ràng! Đến lúc đó kinh động đến vị lão bản kia thì thật sự là chết chắc
rồi!"- Tiểu nhị vuốt những giọt mồ hôi trên trán, mặt mày cố gắng không
làm ra vẻ quá hốt hoảng nhưng biểu hiện lúng túng đã bán đứng hắn.
"Nghe ngươi nói, có
vẻ vị phu nhân kia không tầm thường?"
"Nàng ta xinh đẹp,
nhưng là yêu hồ! Không phải thứ yêu hồ thấp kém người ta đem về lấy da mà là
Cửu vĩ huyền hồ! Một con hắc hồ đã tu luyện đến ngàn năm, võ công thâm hậu, mà
chiêu thức dụ hoặc thì không ai có thể chống cự được. Đã có lần nàng giết chết
cả khách quán, tận diệt không sót một ai! Khách nhân ngài mới qua đây lần đầu
nên không biết, những kẻ đến đây vì một mạng của Huyền Hồ, lúc đến đầy đủ tay
chân, lúc về chỉ còn mỗi cái đầu."
"Thì ra là Cửu Vĩ
huyền hồ danh chấn võ lâm! Nữ nhân giết người còn không đem mắt liếc lấy một
lần! Ta đã quá phận rồi!- Lam y đem bỏ khuôn mặt tươi cười, đôi mắt trong veo
trầm ngâm, lóe lên tia thích thú rồi vụt tắt trong chốc lát.
Tiểu nhị thấy bản thân
mình không còn chuyện gì nữa liền nhanh chóng rời đi phục vụ khách nhân khác.
Đem cả đoàn lữ khách mười mấy người ném ra sau đầu, để nhà bếp phục vụ thức ăn
đưa lên là được rồi. Mỗi ngày khách ra vào đây nhiều không đếm xuể, chỉ một hai
vị khách phương xa không hiểu chuyện không thể khiến vị tiểu nhị kia sinh niềm
hiềm nghi. Mà có hiềm nghi cũng chẳng để làm gì, suy cho cùng, địa vị lẫn hiểu
biết của một tên tiểu nhị chuyên dùng cái miệng tép nhảy phục vụ khách, vốn
không phải thứ có thể hiểu được tâm địa của những kẻ lõi đời trong giang hồ.
"Yến Lâm, ngươi nghĩ
sao?"
"Ăn, rồi đi!"-
Hắc y sát phục âm trầm nói, giọng đều đều không nghe ra thứ âm điệu cảm xúc gì,
tựa như y vốn chẳng để tâm đến những lời nói vừa thoáng qua.
"Yến Lâm không ở lại
sao? Ta nghe nói, thứ nhan sắc kia từng làm rung chuyển cả Trường An!"-
Khóe môi Lam y kéo lên đầy ý vị, tay chống lên gò má trắng, vì chút rượu nhạt
mà phiêm phiếm hồng, đuôi mắt lả lơi, mi khẽ rũ xuống. Một đại nam nhân mà có
dáng vẻ dụ nhân như thế, chính là tạo nghiệt không sai.
"Nữ nhân kia…không
phải là kẻ ngươi có thể dây vào được!"- Tay cầm đao khẽ động, lưỡi đao
sáng loáng, mũi đao mài xuống nền đất thô kệch tạo ra thứ âm thanh sắc nhọn như
muốn cứa đứt tai người nghe, thậm chí còn có phần cảnh báo, đe dọa.
Lam y thấy thế mà im
lặng, nghiêm chỉnh ngồi uống nốt bát canh giải rượu vừa gọi lên, thu lại dáng
vẻ phong tình vạn chủng, mời gọi dã thú kia, trở về với hình bóng thư sinh nhã
nhặn ôn hòa, nghe lời. Kể cũng lạ, mặt người cũng thật có nhiều vẻ, đáng sợ ở
chỗ thay hình đổi dạng cũng thật nhanh đi.
Nhận xét
Đăng nhận xét