[Hà Nội cảm nhận] Nơi mặt trời lặn (on-going)
Hôm nay, Hà Nội bất chợt đổ cơn
mưa rào. Có lẽ, đây là cơn mưa cuối cùng của mùa hạ, chấm dứt chuỗi ngày hè
nắng oi ả với tiếng ve cùng mùi hoa sữa luôn váng vất trong không gian. Cơn mưa
chợt đến cũng chợt đi, như cái lạnh lùng thất thường của những con người đất Hà
Thành, oằn mình dưới cái nắng của ngày hè...và cái khổ của cuộc đời.
Lâm ngồi thẫn thờ, dương đôi
mắt to tròn như muốn nuốt trọn cái dáng vẻ quen thuộc này của Hà Nội, một phần
dễ thương mà cũng thật yêu kiều. Cũng thật lạ kì, chỉ khi sắp rời đi rồi, con
người ta mới luyến tiếc những thứ đời thường dung dị như thế này. Hà Nội gợi
cho Lâm nhớ, bóng dáng người con gái trong lòng mình, bóng dáng của thứ tình
cảm trong sáng tuổi học trò, mà chắc rằng nơi phương trời Tây xa xôi kia, chốn
phồn hoa ấy không thể nào khắc họa lên được.
Tuổi thơ có một nhóm bạn thân
chơi cùng là một điều vô cùng đẹp, kí ức về những ngày bên nhau sẽ theo con
người ta đi suốt con đường đời dài bất tận, đầy gian truân. Lâm may mắn có một
nhóm bạn như thế, có thể sát cánh lúc khó khăn, có thể an ủi lúc buồn phiền, có
thể cùng điên tiết trước cái thời tiết không ai báo trước nổi của Hà Nội, có
thể trao nhau những cái ôm hôn không ý nghĩa, tâm sự, chỉ là lớn lên rồi, con
người dù không muốn cũng phải hiểu những thứ tình cảm xa lạ, ập đến một cách
bất ngờ như cái nhịp sống đầy bất thường nơi Hà Thành nhộn nhịp.
Nhận xét
Đăng nhận xét