(Tự sáng tác)(Cổ trang đam mỹ) Tiêu Tình chương 7
Chương 7 "Tại sao…phải đối xử với ta như vậy? Ta có sai sao? Phật Tổ, ta sai sao?" Bạch y nam tử thẫn thờ đứng trước mặt Phật Tổ, bóng dáng liêu xiêu tưởng chừng như sắp ngã. Kiệt quệ. Thê lương. Cũng bi thảm đến tận cùng. Đức Phật nhìn hình bóng ấy thật lâu, lâu đến mức trong đáy mắt vốn vô ái vô dục vô cầu kia in hằn rõ ràng một mảnh bạch sắc. Thở dài một hơi, Phật Tổ chỉ đơn thuần đem bàn tay đặt lên trái tim mình, rồi lại chỉ về phía nam tử. Đôi mắt tường minh sự đời nhắm lại, bộ dáng trang nghiêm suốt hàng ngàn năm đánh một đòn cuối cùng vào vết thương lòng của kẻ đã chết tâm. "Ta coi như nhìn lầm ngài!"- Bạch y nam tử nhàn nhạt buông lời xót xa. Khóe mắt phong tình run rẩy, rồi lại như thấp thoáng lệ châu trong suốt. Bạch y lóe lên rồi cất bước. Quyết tuyệt. Một cái quay lưng tiễn biệt như thế, kéo theo vạn kiếp khổ đau. Phật Tổ vốn dĩ không hiểu được thứ hắn muốn hỏi, hắn lại không hiểu được câu trả...