Bài đăng

(Tự sáng tác)(Cổ trang đam mỹ) Tiêu Tình chương 7

Chương 7   "Tại sao…phải đối xử với ta như vậy? Ta có sai sao? Phật Tổ, ta sai sao?"   Bạch y nam tử thẫn thờ đứng trước mặt Phật Tổ, bóng dáng liêu xiêu tưởng chừng như sắp ngã. Kiệt quệ. Thê lương. Cũng bi thảm đến tận cùng. Đức Phật nhìn hình bóng ấy thật lâu, lâu đến mức trong đáy mắt vốn vô ái vô dục vô cầu kia in hằn rõ ràng một mảnh bạch sắc. Thở dài một hơi, Phật Tổ chỉ đơn thuần đem bàn tay đặt lên trái tim mình, rồi lại chỉ về phía nam tử. Đôi mắt tường minh sự đời nhắm lại, bộ dáng trang nghiêm suốt hàng ngàn năm đánh một đòn cuối cùng vào vết thương lòng của kẻ đã chết tâm.   "Ta coi như nhìn lầm ngài!"- Bạch y nam tử nhàn nhạt buông lời xót xa. Khóe mắt phong tình run rẩy, rồi lại như thấp thoáng lệ châu trong suốt.    Bạch y lóe lên rồi cất bước. Quyết tuyệt.   Một cái quay lưng tiễn biệt như thế, kéo theo vạn kiếp khổ đau.    Phật Tổ vốn dĩ không hiểu được thứ hắn muốn hỏi, hắn lại không hiểu được câu trả...

(Tự sáng tác)(Cổ trang đam mỹ) Tiêu Tình chương 6

Chương 6   Trời vừa mới sớm, ánh sáng nhàn nhạt, những mảng trắng lờ nhờ không rõ. Có cảm tưởng như tòa thành này đã rất lâu rồi không còn sự sống. Thực chất, đều là để che mắt người ngoài. Đôi khi, có nhiều thứ không giống với vẻ bề ngoài, mạo muội kết luận, lại ngờ nghệch tin tưởng, trách không được bị người khác chê cười.   Yến Lâm lần đầu đến thành Bạch Đế liền có cảm giác không mấy thích thú, chướng khí quá nhiều, âm khí quá dày, quả thực, vật còn khó sống huống chi là người. Y từ quán rượu nhỏ đi đến phía Nam, phải mất đến tháng trời mới có thể tìm được đến đây. Dụng tâm như thế, nếu không vì thứ gì, thật khiến người ta khó mà tin cho được. Huống hồ, bản thân y còn dẫn theo mười mấy sát thủ, ý đồ tận diệt, đừng nói là chưa từng nhen nhóm.   Đoàn người đi sâu vào thành liền không ngăn được cảm nhận, nơi đây không phải là nơi người có thể sống. Hoang vu, điêu tàn, hiu hắt, còn có quanh quẩn tử khí. Ấy vậy mà, rất tự nhiên thấy được một hài tử mặc y ...

(Tự sáng tác)(Cổ trang đam mỹ) Tiêu Tình chương 5

Chương 5   Nơi Địa phủ âm u mờ mịt, ngày đêm vang lên tiếng ca than muôn thủa không dứt, trên cao là Thập Điện Diêm La không chút cảm xúc, khuôn mặt rặt một thứ biểu cảm lạnh lùng. Như những bức tượng sống chứa đựng những oan hồn bất biến. Ở một nơi như thế, không hề có sinh mệnh, chỉ hiện hữu tử mệnh, có chút khiến người ta thực không vừa lòng.   Lại nói, Bỉ Ngạn năm nay cũng đã nở rộ, huyết sắc tiên diễm, trần tình mà bi ai, Hắc Vô Thường thích nhất, chính là thứ màu sắc này. Đẹp đến không tưởng. Khiến nàng có hứng thú muốn bóp nát nó.    Bỉ Ngạn huyết diễm…   … 3000 năm… Mới lại được nhìn thấy…   Bình sinh, nàng không yêu thích cái đẹp. Nói đúng ra, nàng chán ghét. Thế mà, trời thật biết trêu đùa, ban cho nàng thứ nhan sắc khuynh thành, diễm lệ. Không phải sự dịu dàng của nữ tử, không phải cái đáng yêu của nhi nữ thường tình, mà có lẽ là thứ sắc sảo, trầm tĩnh, hòa với thứ tử khí quanh quẩn bên thân thể nàng suốt hàng vạn năm. Mị ho...