[Nine Percent Couple Fanfic] [Cổ trang đam mỹ] Truy Kiếm Kí chương 1
Chu Tịnh Quốc nằm trong
Tứ đại cường quốc, có thể coi là an bình. Thời buổi loạn thế phân tranh, các
nước chư hầu nổi lên lấy danh nghĩa bình thiên hạ mà tranh đoạt tước quyền. Một
bụng dã tâm muốn thay tên đổi họ cho vị thiên tử ngồi trên ngôi cao kia. Từ An
Vũ Quốc, cho đến Nghi Tầm Quốc, cuối cùng là Hạ Nhiên Quốc, ba đất nước cho dù
là có nền móng quốc gia căn cốt cũng không tránh khỏi loạn trong giặc ngoài.
Hoàng tộc mưu cầu tước vị, thí cha sát huynh, chư hầu bốn phương mang tâm quân
lâm thiên hạ. Dân chúng tránh không khỏi một kiếp lầm than đói khổ. Duy chỉ có
Chu Tịnh, vua lên ngôi được ba năm, chưa có hoàng tự nối dõi, thế thời lúc ấy
đang thái bình thịnh trị. Nhìn lại thời cuộc, trong Tứ đại chỉ có Chu Tịnh an
nhiên trải qua ngày tháng bình yên, khó trách khiến lòng người có chút hoài
nghi.
Nghi Tầm Quốc
Rừng trúc phía Tây thành
Bạch Đế.
Cuối thu, hàn khí len lỏi
vào từng ngóc ngách nơi trúc xá nhỏ. Thấm đẫm trong không gian, tự nhiên kéo
lên từ đáy lòng người cảm giác thê lương khó nói rõ. Trong trúc xá, nam tử vận
hoàng kim y phục thất thần ngồi bên cổ cầm. Một vạt kim sắc lại điểm xuyết họa
tiết phượng hoàng đỏ rực lửa, trên đai lưng còn đeo một miếng ngọc hổ phách
tinh tế. Vị nam tử vươn tay chạm vào dây cầm, khe khẽ tấu lên một khúc du
dương. Có chút trầm, lại bay bổng du đãng. Âm hưởng như mơn man, lưu luyến, rồi
lại cuộn vào trong gió, như vô tình lại hữu ý chơi đùa lọn tóc mai của cầm sư
nọ. Lúc này, dung trang của người mới thực sự rõ ràng. Khuôn mặt thanh tú, mi
mục như họa, da như tuyết trắng, môi tựa đào hoa. Trong một chốc, bất phân nam
nữ, kinh diễm vạn phần.
"Trời lạnh như
vậy…ngươi lại tùy hứng rồi!"
Trong căn phòng nhỏ bất
ngờ xuất hiện thêm hơi ấm của một người nữa, khiến vị hoàng kim y phục nam tử
kia có chút giật mình mà cảm thán. Hắn lại mạnh lên nữa rồi.
Vừa bước vào là một bóng
thiên thanh, lam y phấp phới như còn đượm cái hơi lạnh đầu đông. Bước chân nhẹ
nhàng thi triển bộ pháp, nghe không ra chút thanh âm nào, tựa như loài báo
hoang dã nơi rừng sâu. Mạnh mẽ mà uyển chuyển đến đáng sợ. Lam y cầm trên
tay một kiện áo choàng lông vũ, chăm sóc mà khoác lên người vị nam tử mỹ mạo
kia. Đổi lấy từ đối phương một cái cười nhàn nhạt, lam y cũng cảm thấy vui
vẻ.
"Ngươi lớn rồi…Đừng
như tiểu hài tử, ham chơi mà bỏ bê bản thân. Thân thể ngươi vốn đã không
tốt!"-Lam y trầm giọng nhắc nhở, thành công mà khiến người kia triệt để ủy
khuất mà nhíu mày.
"Ta không có yếu
đuối như vậy!"-Thanh âm trong trẻo, tựa có chút mềm mỏng, lại mang cái vị
dịu dàng của sương xuân, nhưng ẩn sâu là tức giận khó nén. Lam y bên cạnh kìm
không được bật cười một tiếng. Dung mạo tuấn mỹ cao lãnh nay được thay bằng cái
cười dịu vàng, mang theo chút trêu chọc. Một bộ dáng như vậy trong mắt tiểu cô
nương chính là phong trần tuấn lãng, khiêm khiêm quân tử, ôn nhuận như ngọc.
Khó tránh khỏi kiếp tình lang trong mộng của cơ số tiểu thư đài các. Nhưng đáng
tiếc trong mắt vị Kim sắc nam tử kia lại là dáng vẻ của kẻ không đàng
hoàng đứng đắn, một chút đạo mạo cũng không có.
"Sắp tới cần đến Chu
Tịnh, ngươi hảo hảo chăm lo cho bản thân. Từ Khôn, nhiệm vụ mà sư phụ người
giao cho chúng ta. Tuyệt không thể chậm trễ thêm nữa!"
"Cửu kiếm thất
truyền. Ta sẽ dốc sức tìm lại! Ngươi an tâm đi, Ngạn Tuấn!"
Hoàng kim y phục hoa lệ,
điểm thêm cái tinh mỹ xinh đẹp của phượng hoàng hỗn huyết, đỏ tựa máu chảy.
Trong một khoảnh khắc, lam y tuấn tú như lại một lần nữa nhìn thấy giáng vẻ
tiên diễm xuất thần năm xưa của Cung chủ Phượng Hoàng Cung.
Nhận xét
Đăng nhận xét