Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2018

[Narusasu/Borusasu] Môt khắc bình lặng chương 5

Chapter 5: Phút cuối trước vận mệnh Sasuke rảo bước thật chậm, giấu đi chakra của chính mình, một kẻ như y, vốn đã quá quen thuộc với công việc này. Quen thuộc với việc, y có thể sẽ bị tấn công ngay giây tiếp theo. Sức mạnh, đem đến sự hồi sinh, nhưng lại cũng là nguồn cơn của sự diệt vong. Sớm đã thấu hiểu, chẳng ai mong muốn y tồn tại, mười năm hay hai mươi năm cũng chẳng thể xóa nhòa được quá khứ. Nếu Naruto là ánh sáng bất diệt, y cũng là thứ bóng tối vạn kiếp không thể loại bỏ. Chấp nhận, chính là điểm chừa lại cho mình đường lui. "Ngươi đến đây làm gì?" Một bóng áo đen thấp thoáng trong không gian, rồi như biến mất lặn vào hư vô. Một kẻ quen thuộc với bóng tối. "Ngươi không phải kẻ thích chơi trốn tìm!" Y lần nữa lên tiếng, trong cuộc đối thoại này, kẻ vẫn luôn im lặng lại chợt nở nụ cười. Ghê rợn. Lạnh lẽo đến đáng sợ. Một kẻ săn mồi. "Thứ duy nhất ngươi nên biết về ta chỉ có hai chữ... Tùy Hứng!" Một mảnh hắc sắc che đi ánh sáng chói lọi c...

[Narusasu/Borusasu] Một khắc bình lặng chương 4

Chapter 4: Ngày mai lại sáng "Ngươi phạm sai lầm!" "Sai lầm? Yêu y là một sai lầm, ta nhất quyết không dứt bỏ sai lầm này!" * * * Tách... Tách... Konoha chìm trong im lặng, thứ ánh sáng trắng xóa bao trùm cả không gian. Hắn khó nhọc mở to đôi mắt xanh thẳm, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc.  "Đến tận đây rồi, ngươi vẫn không quên được y!" Trong không gian vang vọng tiếng nói trầm thấp, lạnh lẽo, vô vọng. "Y là người duy nhất ta bận tâm!" "Ngươi thừa nhận? Khốn nạn, đó là anh trai ngươi!" Giọng nói rống lên đầy giận dữ, tàn phá mọi hư ảnh, konoha biến mất. Hắn vẫn bình thản lặng nhìn sự tức giận của người kia. Ông già, bao lâu rồi, ông vẫn cố chấp như vậy! Hắn thầm nghĩ. "Y không phải anh trai ta! Ta không phải Ashura, y cũng chẳng phải Indra!" "Nhưng các ngươi chính là..." "Được rồi, Cha à! Ông không thể quyết định được mỗi lần luân hồi! Cũng như năm đó ông đã không ngăn cản được Madara cấy tế b...

[Narusasu/Borusasu] Một khắc bình lặng chương 3

Chap 3: Mối quan hệ Boruto nhanh nhẹn lấy ra ba cái chén, để mỳ ramen nằm gọn trong lòng bát, rồi múc chút nước dùng đổ vào. Cậu còn thái chút cà chua bỏ vào một tô riêng biệt. Thoạt nhìn rất có màu sắc, có thể nhìn ra, cậu cũng rất dụng tâm. "Sasuke-san, nhà em..." Boruto ngượng ngùng mang mỳ ramen đặt trước mặt y, thoáng thấy cái nhíu mày không mấy thiện cảm của Sasuke, tâm cậu đột nhiên thót lên một cái. Y chưa bao giờ đồng ý với cách ăn uống của Naruto, hiện tại y cũng không đồng ý với cách chăm sóc bản thân của Boruto. "Bình thường, vẫn ăn cái này sao?" "Không có, không có! Chỉ là hôm nay Mẹ đi làm nhiệm vụ nên em mới..." Boruto luống cuống giải thích, có cơ số điều để Sasuke vẫn coi cậu là một thằng nhóc. Tỷ như không biết tự chăm sóc bản thân. Và cũng có cơ số điều để than phiền về Naruto khi hắn đã làm cha của hai đứa trẻ. Hắn vẫn như vậy, những thói quen gắn bó với thủa thiếu thời, dường như so với ký ức ngông cuồng đã phai nhạt, lại càng ...

[Narusasu/Borusasu] Một khắc bình lặng chương 2

Chapter 2: Đường về "..." "Thôi nào, cậu không nghĩ tôi có ý gì đấy chứ?" "..." "Được rồi, được rồi, hôm nay Hinata và Sakura đã đến làng âm thanh trị thương cho một số dân làng, Sarada thì đi thăm mộ hokage đệ nhất với Shizune san rồi, Himawari thì sang nhà ngoại,…” "Ý cậu là gì?" "Bọn họ sớm nhất phải ngày mai mới về, ở nhà chỉ có mấy thằng đàn ông không tụ tập thì buồn lắm,..." "Tôi không thích nhóm người Shikamaru!" "Không phải, không phải, mấy tên quỷ đó có gia đình hết rồi, đâu thể tụ tập với chúng ta được chứ. Tôi muốn nói là chúng ta cùng Boruto kìa!" "Không phải Boruto đi thực hiện nhiệm vụ với đội của nó rồi sao?" Y trầm giọng thắc mắc, chẳng hiểu sao, y thấy thật có lỗi với nó. Vốn tưởng rằng đã làm tròn trách nhiệm của một người thầy, nhưng y lại không hoàn thành tốt trách nhiệm của một bậc trưởng bối. Hướng cho cha nó chú ý ý tới nó nhiều hơn. Trong suốt những ngày tháng của mộ...

[Narusasu/Borusasu] Một khắc bình lặng chương 1

Chapter 1: Buông "Hokage sama,..." Y trầm giọng, sau đôi lần lưỡng lự vẫn là khẽ lên tiếng. Khoảng cách luôn là thứ đáng sợ, nó kéo dài nỗi đau, về cả vật chất lẫn tinh thần. Giờ đây, nó thực hiện đúng nghĩa vụ và trách nhiệm, kéo dãn khoảng cách giữa y và hắn. Là bạn bè? Đã là chuyện của rất lâu về trước. Là đồng đội? Có nên nói hay không chính y đã vứt bỏ. Là gì bây giờ đã không còn quan trọng. Địa vị xã hội khiến y không thể gạt bỏ mọi giới hạn mà trở về với cái hồi ức đáng nhớ của thủa thiếu thời. "Về rồi sao?" Hắn bỏ xuống thứ công văn nhàm chán, đưa mắt nhìn hình bóng đã thật lâu không nhìn lại. Ráng chiều đỏ rực, in trong đáy mắt đen sâu thẳm, có bao giờ hắn nói, người đó rất đẹp chưa nhỉ? Nhất là đôi mắt. Thành thật đến đau lòng. Những vệt vàng chói lóa của mặt trời trước lúc vụt tắt, nhẹ nhàng phủ lên thân hình có vẻ gầy gò ấy. Tưởng chừng như, hào quang của hắn đang ôm người ấy vào lòng. "Nhiệm vụ đã được hoàn thành,…” "Có hay không mệt mỏ...