[Narusasu/Borusasu] Một khắc bình lặng chương 4
Chapter 4:
Ngày mai lại sáng
"Ngươi phạm sai lầm!"
"Sai lầm? Yêu y là một sai lầm, ta nhất quyết không dứt bỏ sai lầm này!"
*
*
*
Tách... Tách...
Konoha chìm trong im lặng, thứ ánh sáng trắng xóa bao trùm cả không gian. Hắn khó nhọc mở to đôi mắt xanh thẳm, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc.
"Đến tận đây rồi, ngươi vẫn không quên được y!"
Trong không gian vang vọng tiếng nói trầm thấp, lạnh lẽo, vô vọng.
"Y là người duy nhất ta bận tâm!"
"Ngươi thừa nhận? Khốn nạn, đó là anh trai ngươi!"
Giọng nói rống lên đầy giận dữ, tàn phá mọi hư ảnh, konoha biến mất. Hắn vẫn bình thản lặng nhìn sự tức giận của người kia. Ông già, bao lâu rồi, ông vẫn cố chấp như vậy! Hắn thầm nghĩ.
"Y không phải anh trai ta! Ta không phải Ashura, y cũng chẳng phải Indra!"
"Nhưng các ngươi chính là..."
"Được rồi, Cha à! Ông không thể quyết định được mỗi lần luân hồi! Cũng như năm đó ông đã không ngăn cản được Madara cấy tế bào của Hashirama vào cơ thể mình!"
Tiếng thở dài vang vọng, mang theo muộn phiền, cũng chất chứa vài phần bất đắc dĩ.
"Vạn sự đổi dời! Ta cũng không quyết định được số mệnh!"
"Mệnh của ta, chính là yêu y!"
"Ngươi nhất định sẽ hối hận!"
"Tuyệt không!"
Hắn rất nhẹ nhàng, nhưng đầy rứt khoát. Lục Đạo Hiền Nhân, khởi nguồn của vạn vật, vốn đã quên rằng, con trai ông là kẻ kiên quyết đến mức nào. Cho dù là chuyển thế, luân hồi, phần tính cách đó cũng không bỏ được. Mà lại thêm vào vài phần cường ngạnh.
"Indra cao ngạo của ta, sẽ không chấp nhận bản thân mình lại đi yêu chính đứa em trai ruột!"
"Y không phải Indra!"
"Nhưng lòng tự tôn của y, sự cao ngạo của y, thêm cả cái tính cách quật cường đến chết đó, so với Indra năm xưa, còn mạnh mẽ hơn nhiều!"
Nụ cười sảng khoái của Lục Đạo hiền nhân khiến ông đánh mất sự trang nghiêm thường ngày. Lại rất thoải mái, vô tư.
Hắn cũng cười, nhưng có phần gian xảo hơn nhiều so với bản chất ngờ nghệch của hắn. Ây, Hồ Ly cuối cùng cũng thành tinh rồi! Tác giả thầm nghĩ.
"Cha già, Indra hay y thì cũng là người! Chẳng phải vẫn bại dưới
tay ta và Ashura đó sao? Y định trước đã là người của ta!""Ngươi phạm sai lầm!"
"Sai lầm? Yêu y là một sai lầm, ta nhất quyết không dứt bỏ sai lầm này!"
*
*
*
Tách... Tách...
Konoha chìm trong im lặng, thứ ánh sáng trắng xóa bao trùm cả không gian. Hắn khó nhọc mở to đôi mắt xanh thẳm, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc.
"Đến tận đây rồi, ngươi vẫn không quên được y!"
Trong không gian vang vọng tiếng nói trầm thấp, lạnh lẽo, vô vọng.
"Y là người duy nhất ta bận tâm!"
"Ngươi thừa nhận? Khốn nạn, đó là anh trai ngươi!"
Giọng nói rống lên đầy giận dữ, tàn phá mọi hư ảnh, konoha biến mất. Hắn vẫn bình thản lặng nhìn sự tức giận của người kia. Ông già, bao lâu rồi, ông vẫn cố chấp như vậy! Hắn thầm nghĩ.
"Y không phải anh trai ta! Ta không phải Ashura, y cũng chẳng phải Indra!"
"Nhưng các ngươi chính là..."
"Được rồi, Cha à! Ông không thể quyết định được mỗi lần luân hồi! Cũng như năm đó ông đã không ngăn cản được Madara cấy tế bào của Hashirama vào cơ thể mình!"
Tiếng thở dài vang vọng, mang theo muộn phiền, cũng chất chứa vài phần bất đắc dĩ.
"Vạn sự đổi dời! Ta cũng không quyết định được số mệnh!"
"Mệnh của ta, chính là yêu y!"
"Ngươi nhất định sẽ hối hận!"
"Tuyệt không!"
Hắn rất nhẹ nhàng, nhưng đầy rứt khoát. Lục Đạo Hiền Nhân, khởi nguồn của vạn vật, vốn đã quên rằng, con trai ông là kẻ kiên quyết đến mức nào. Cho dù là chuyển thế, luân hồi, phần tính cách đó cũng không bỏ được. Mà lại thêm vào vài phần cường ngạnh.
"Indra cao ngạo của ta, sẽ không chấp nhận bản thân mình lại đi yêu chính đứa em trai ruột!"
"Y không phải Indra!"
"Nhưng lòng tự tôn của y, sự cao ngạo của y, thêm cả cái tính cách quật cường đến chết đó, so với Indra năm xưa, còn mạnh mẽ hơn nhiều!"
Nụ cười sảng khoái của Lục Đạo hiền nhân khiến ông đánh mất sự trang nghiêm thường ngày. Lại rất thoải mái, vô tư.
Hắn cũng cười, nhưng có phần gian xảo hơn nhiều so với bản chất ngờ nghệch của hắn. Ây, Hồ Ly cuối cùng cũng thành tinh rồi! Tác giả thầm nghĩ.
Hắn nhanh chóng bước ra khỏi ảo mộng của Lục Đạo Hiền Nhân. Ông già này, cứ nhằm lúc mình đang ngủ là lại tấn công. Hắn có chút tức tối oán trách. Hắn đi thực nhanh, có vẻ hắn chán ngán cái khung cảnh mỗi lần gặp vị Hiền Nhân này thật rồi. Mà cũng chỉ tại hắn đi quá nhanh, đánh rơi mất lời nói của ông, cũng là đánh rơi mất, cơ hội của cả hắn và y.
"Vật đổi sao dời, mặt trời cũng có lúc nhường lại ngôi vị, Naruto, con trai ngươi sẽ sớm thay thế ngươi! Nó rực sáng, chiếu tới mọi góc tối mà ngươi vốn đã lãng quên! Nó...cũng là nặng tình ... so với ngươi... Không kém!"
*
*
*
"Naruto..."
"Cha...Dậy đi, trời sáng rồi! Cha!"
Hắn khó nhọc mở mắt, cơn đau đầu nhắc tới hậu quả của việc trúng phải ảo mộng của Lục Đạo. Ông ta có thể ngừng cách tiếp cận nói chuyện với hắn theo kiểu bạo lực thế này không. Bao nhiều lời "thân thương" hắn muốn nói hết ra phải nhịn vào lòng. Không thể để y và Boruto biết.
"Từ từ Boruto, cha dậy đây... Con xuống trước đi!"
"Vậy ba nhanh lên nhé! Con xuống chuẩn bị bữa sáng!"
"Ừh, rồi rồi!"
Bóng dáng Boruto nhanh chóng biến mất khỏi cầu thang. Mặc dù nó vẫn được nghỉ sau nhiệm vụ, nhưng thói quen dậy sớm của nó vẫn không bỏ được. Khác hẳn với người cha đáng kính của nó. Chuyên dậy muộn. Lại còn khờ dại không biết chăm sóc cho bản thân.
"Naruto,..."
Y khẽ lay cái xác chết nằm vạ vật không chịu đứng dậy trên nệm futon kia. Hắn có vẻ ngủ không tốt. Đêm qua lại thấy hắn nhăn mày khi ngủ, hokage, đã khiến hắn mệt mỏi! Làng lá, quá nặng để hắn một mình gánh vác. Vì vậy, hắn cần y. Y cũng phải giúp hắn. Konoha, không thể sụp đổ. Hắn lại càng không thể ngã.
"Sasuke,..."
"Hử?"
Hắn gọi y nhè nhẹ, nghe rất gần gũi. Thân thuộc. Như đã nghe quen. Y cũng tùy tiện đâp trả lại hắn. Một lần nữa, mối quan hệ của hắn và y, rất nhẹ nhàng nhưng lại vững bền, cũng chỉ vì một câu nói như thế.
"Ngày mai, trời sẽ lại sáng..."
"Ừh!"
"Không còn bóng tối..."
"Ừh!"
"Và cũng không ai phải trốn trong nó nữa! Tôi không muốn!"
"..."
Ngoài kia, phía đông của làng lá. Mặt trời to lớn, rực rỡ ló rạng. Đem thứ ánh sáng ấm áp chiếu xuống vạn vật. Căn nhà phía tây Làng Lá, một mặt trời cũng vừa thức dậy. Đem hi vọng tiến lên, chôn vùi đau thương xuống tận cùng.
End Chap 4
Nhận xét
Đăng nhận xét