[Narusasu/Borusasu] Một khắc bình lặng chương 3
Chap 3: Mối
quan hệ
Boruto nhanh nhẹn lấy ra ba cái chén, để mỳ ramen nằm gọn trong lòng bát, rồi múc chút nước dùng đổ vào. Cậu còn thái chút cà chua bỏ vào một tô riêng biệt. Thoạt nhìn rất có màu sắc, có thể nhìn ra, cậu cũng rất dụng tâm.
"Sasuke-san, nhà em..."
Boruto ngượng ngùng mang mỳ ramen đặt trước mặt y, thoáng thấy cái nhíu mày không mấy thiện cảm của Sasuke, tâm cậu đột nhiên thót lên một cái. Y chưa bao giờ đồng ý với cách ăn uống của Naruto, hiện tại y cũng không đồng ý với cách chăm sóc bản thân của Boruto.
"Bình thường, vẫn ăn cái này sao?"
"Không có, không có! Chỉ là hôm nay Mẹ đi làm nhiệm vụ nên em mới..."
Boruto luống cuống giải thích, có cơ số điều để Sasuke vẫn coi cậu là một thằng nhóc. Tỷ như không biết tự chăm sóc bản thân. Và cũng có cơ số điều để than phiền về Naruto khi hắn đã làm cha của hai đứa trẻ. Hắn vẫn như vậy, những thói quen gắn bó với thủa thiếu thời, dường như so với ký ức ngông cuồng đã phai nhạt, lại càng đậm nét hơn.
"Không sao, ngồi xuống đi, để ba làm!"
Hắn bình thản đứng dậy trước sự ngơ ngác của Boruto, đứa con trai vỗn dĩ đã quen với việc cha nó là kẻ thiên tài trong việc phá hoại nhà bếp không khỏi có chút muốn ngẩn người. Tiếng xào nấu vang lên nhẹ nhàng, đầy kiên định, không phải tiếng nổ bình thường nghe được, khiến y có chút không tiếp nhận được.
Thức ăn được bày ra, thực chất cũng không đến nỗi tệ, so với cái cách ăn mỳ ramen đóng gói sẵn khi xưa, hẳn đã tiến bộ thật nhiều.
"Nếm một chút đi!"
"Woa, không ngờ ba cũng có thể làm được như vậy đó!"
"Nhóc con, ba cũng rất giỏi đó!"
Hắn cười hiền từ, cái cười đầy bao dung, có điểm giống như khi hắn cười với y. Nhưng có khi lại không giống, hắn với Boruto là thương yêu, còn với y chính là dung túng. Phần dung túng này, cũng kéo theo hệ quả về sau.
"Mau ăn đi!"
"Ừm!"
Một vị Hokage như hắn rất ít khi để lộ nét dịu dàng trong đời, có lẽ với cả gia đình nhỏ bé của chính mình, hắn cũng rất keo kiệt. Không, hắn không keo kiệt, kỳ thực, hắn rất hào phóng. Chỉ có điều, hắn hào phóng với ai, dành tâm tư vì ai, cũng chỉ cho người hắn thương. Ngoài phạm vi đó, hắn không thể mà cũng không muốn cho đi.
Bưa tối diễn ra bình lặng, sau từng ấy năm cô đơn lang bạt, y mới có lại cảm giác của một bữa cơm gia đình. Cái thứ hạnh phúc yên bình này, sớm đã phủ bụi trong tim y, thật không ngờ, hắn lại là kẻ khơi lại, nhen nhóm, rồi từng chút một đem lại cho y khoảnh khắc yêu thương trong kí ức. Không chỉ hắn, bên cạnh hắn, một mặt trời nữa ngày càng rực sáng, bé con nhưng thật lắm ấm áp.
*
*
*
Trời đổ mưa, mang theo hơi lành lạnh quẩn quanh, y run nhẹ, cảm giác lạnh lẽo nhẹ nhàng len lỏi vào tận tâm can, đã bao lâu rồi, y mới cảm thấy lạnh?
Y sớm đã không còn bận tâm tới cảm thụ của bản thân, năm đó y sáu tuổi. Khoảng thời gian đó, qua đi thực chậm, giống như kéo dài đến vô tận, có điểm thê lương, đau lòng.
Hai mảnh đời giống nhau, cô độc. Y chợt nhận ra trong quá khứ, không chỉ có mình y độc hành, vốn dĩ còn có hắn, nhưng cả hai lúc bấy giờ, cố chấp không thừa nhận sự tồn tại của đối phương. Vậy nên, lỡ mất cơ hội cùng tay nắm lấy. Tựa như cơn mưa này, bất chợt đến, ra đi cũng thực nhanh. Hắn, có hay không giống y, cảm thấy lạnh lẽo.
Tiếng mưa dứt dần, chỉ còn nước đọng lại trên khoảng sân nhỏ, giọt mưa sót lại trên mái hiên trước nhà rơi xuống, va vào nền đất. Thanh thúy.
Hình như, cũng không có lạnh lắm. Chỉ là hơi buốt một chút. Chẳng biết là tâm hay thân thể thấy lạnh.
"Không nên đứng đây! Sẽ lạnh!"
Y giật mình, là hắn. Mà từ lúc nào? Khẽ hạ mắt sau giây phút thất thố, y đem dáng vẻ không phòng bị của chính mình lúc trước đem giấu đi, cất giữ thật sâu nơi đáy lòng. Không muốn lặp lại. Hắn lại mạnh lên! Y thầm nghĩ.
"Cậu thất thần!"
Hắn lặng lẽ nói, bàn tay đem áo ấm khoác lên bờ vai gầy yếu. Y mạnh mẽ, nhưng không được như trước kia, cũng đúng, người thì không thể mãi đứng lên như vậy, sẽ có lúc mệt. Hắn cũng mệt. Cái mệt ấy giống y, tâm bệnh của những kẻ gánh vác trên vai quá lớn.
"Ừh!"
Boruto nhanh nhẹn lấy ra ba cái chén, để mỳ ramen nằm gọn trong lòng bát, rồi múc chút nước dùng đổ vào. Cậu còn thái chút cà chua bỏ vào một tô riêng biệt. Thoạt nhìn rất có màu sắc, có thể nhìn ra, cậu cũng rất dụng tâm.
"Sasuke-san, nhà em..."
Boruto ngượng ngùng mang mỳ ramen đặt trước mặt y, thoáng thấy cái nhíu mày không mấy thiện cảm của Sasuke, tâm cậu đột nhiên thót lên một cái. Y chưa bao giờ đồng ý với cách ăn uống của Naruto, hiện tại y cũng không đồng ý với cách chăm sóc bản thân của Boruto.
"Bình thường, vẫn ăn cái này sao?"
"Không có, không có! Chỉ là hôm nay Mẹ đi làm nhiệm vụ nên em mới..."
Boruto luống cuống giải thích, có cơ số điều để Sasuke vẫn coi cậu là một thằng nhóc. Tỷ như không biết tự chăm sóc bản thân. Và cũng có cơ số điều để than phiền về Naruto khi hắn đã làm cha của hai đứa trẻ. Hắn vẫn như vậy, những thói quen gắn bó với thủa thiếu thời, dường như so với ký ức ngông cuồng đã phai nhạt, lại càng đậm nét hơn.
"Không sao, ngồi xuống đi, để ba làm!"
Hắn bình thản đứng dậy trước sự ngơ ngác của Boruto, đứa con trai vỗn dĩ đã quen với việc cha nó là kẻ thiên tài trong việc phá hoại nhà bếp không khỏi có chút muốn ngẩn người. Tiếng xào nấu vang lên nhẹ nhàng, đầy kiên định, không phải tiếng nổ bình thường nghe được, khiến y có chút không tiếp nhận được.
Thức ăn được bày ra, thực chất cũng không đến nỗi tệ, so với cái cách ăn mỳ ramen đóng gói sẵn khi xưa, hẳn đã tiến bộ thật nhiều.
"Nếm một chút đi!"
"Woa, không ngờ ba cũng có thể làm được như vậy đó!"
"Nhóc con, ba cũng rất giỏi đó!"
Hắn cười hiền từ, cái cười đầy bao dung, có điểm giống như khi hắn cười với y. Nhưng có khi lại không giống, hắn với Boruto là thương yêu, còn với y chính là dung túng. Phần dung túng này, cũng kéo theo hệ quả về sau.
"Mau ăn đi!"
"Ừm!"
Một vị Hokage như hắn rất ít khi để lộ nét dịu dàng trong đời, có lẽ với cả gia đình nhỏ bé của chính mình, hắn cũng rất keo kiệt. Không, hắn không keo kiệt, kỳ thực, hắn rất hào phóng. Chỉ có điều, hắn hào phóng với ai, dành tâm tư vì ai, cũng chỉ cho người hắn thương. Ngoài phạm vi đó, hắn không thể mà cũng không muốn cho đi.
Bưa tối diễn ra bình lặng, sau từng ấy năm cô đơn lang bạt, y mới có lại cảm giác của một bữa cơm gia đình. Cái thứ hạnh phúc yên bình này, sớm đã phủ bụi trong tim y, thật không ngờ, hắn lại là kẻ khơi lại, nhen nhóm, rồi từng chút một đem lại cho y khoảnh khắc yêu thương trong kí ức. Không chỉ hắn, bên cạnh hắn, một mặt trời nữa ngày càng rực sáng, bé con nhưng thật lắm ấm áp.
*
*
*
Trời đổ mưa, mang theo hơi lành lạnh quẩn quanh, y run nhẹ, cảm giác lạnh lẽo nhẹ nhàng len lỏi vào tận tâm can, đã bao lâu rồi, y mới cảm thấy lạnh?
Y sớm đã không còn bận tâm tới cảm thụ của bản thân, năm đó y sáu tuổi. Khoảng thời gian đó, qua đi thực chậm, giống như kéo dài đến vô tận, có điểm thê lương, đau lòng.
Hai mảnh đời giống nhau, cô độc. Y chợt nhận ra trong quá khứ, không chỉ có mình y độc hành, vốn dĩ còn có hắn, nhưng cả hai lúc bấy giờ, cố chấp không thừa nhận sự tồn tại của đối phương. Vậy nên, lỡ mất cơ hội cùng tay nắm lấy. Tựa như cơn mưa này, bất chợt đến, ra đi cũng thực nhanh. Hắn, có hay không giống y, cảm thấy lạnh lẽo.
Tiếng mưa dứt dần, chỉ còn nước đọng lại trên khoảng sân nhỏ, giọt mưa sót lại trên mái hiên trước nhà rơi xuống, va vào nền đất. Thanh thúy.
Hình như, cũng không có lạnh lắm. Chỉ là hơi buốt một chút. Chẳng biết là tâm hay thân thể thấy lạnh.
"Không nên đứng đây! Sẽ lạnh!"
Y giật mình, là hắn. Mà từ lúc nào? Khẽ hạ mắt sau giây phút thất thố, y đem dáng vẻ không phòng bị của chính mình lúc trước đem giấu đi, cất giữ thật sâu nơi đáy lòng. Không muốn lặp lại. Hắn lại mạnh lên! Y thầm nghĩ.
"Cậu thất thần!"
Hắn lặng lẽ nói, bàn tay đem áo ấm khoác lên bờ vai gầy yếu. Y mạnh mẽ, nhưng không được như trước kia, cũng đúng, người thì không thể mãi đứng lên như vậy, sẽ có lúc mệt. Hắn cũng mệt. Cái mệt ấy giống y, tâm bệnh của những kẻ gánh vác trên vai quá lớn.
"Ừh!"
Y không phủ nhận, có nhiều thứ không cần nói ra
cũng đủ hiểu, không nên cố chấp. Càng không nên cố tỏ ra mạnh mẽ. Cuối cùng,
nhìn vào lại cảm thấy đáng thương.
"Lúc nãy có lạnh không?"
Hắn chầm chậm hỏi, không chút âm điệu, lại như giả vờ vô tâm mà hỏi nhưng đa phần, trong đó đều là thực quan tâm.
"Có chút!"
Kỳ thực sớm đã không còn lạnh lẽo nữa, chẳng biết vì trời tạnh mưa hay do hơi ấm của ai. Chỉ biết, cuối cùng, cũng có người thương tâm.
"Khuya rồi, nên nghỉ thôi!"
"Ừm!"
Trên trời, tinh tú dần biến mất. Đem theo ưu tư chôn vùi. Rồi lưu lại thứ ánh sáng kì diệu. Điểm trên trời đen. Rất nhẹ. Ngày lại trôi.
.
.
.
.
.
.
"Sasuke-san, thầy lại gầy đi"
"..."
"Sasuke-san,"
"..."
"Có khi nào, thầy sẽ gục ngã vì kiệt sức không?"
Một câu hỏi bâng quơ, chẳng rõ là tâm tư, lại không thấu nỗi lòng, Boruto nhẹ nhàng nhìn y, thằng bé năm nay 12 tuổi, thời điểm y bằng nó bây giờ, vẫn còn quá ngây thơ. Tin vào thứ sức mạnh Orochimaru ban cho. Còn lầm tưởng bản thân sẽ phục hưng gia tộc. So với Boruto bây giờ, y năm đó đơn thuần hơn nhiều. Chỉ cần nhìn một cái, đôi mắt thành thật liền bán đứng y. Còn nó, đôi mắt xanh bao la, sâu thẳm hơn cả cha mình, lại chất chứa nhiều ưu tư. Nhỏ như vậy, không nên thật không nên
"Sẽ không!"
Hắn ngồi xuống tấm nệm futon, cạnh y và Boruto. Sửa lại tấm chăn nhầu nhĩ bị thằng nhóc thương tiếc đạp ra ngoài, hắn trông rất ra dáng một người cha, so với cái dáng vẻ Hokage đạo mạo, hắn bây giờ trông rất thuận mắt.
"Sasuke sẽ không chết vì kiệt sức, vì còn có ba!"
"Không chỉ có ba,... còn cả con!"
Hai đôi mắt xanh thẳm bùng lên ngọn lửa. Một mạnh mẽ, bền bỉ và bất diệt. Một rực sáng, nồng đậm ý chí, lại có phần non nớt. Cùng một bầu trời xanh, lại là hai khoảng trời khác nhau.
"Đúng vậy,... còn cả con!"
"..."
"Nào, nghỉ ngơi thôi! Con ngày mai còn có nhiệm vụ!"
Boruto im lặng chạy đến phòng mang về thêm một tấm futon và chăn ấm. Nhanh nhẹn trải ra trên sàn nhà lạnh ngắt. Động tác rứt khoát, lại có phần thành thục. Xem ra, có chút tiến bộ.
"Mau nghỉ thôi, Sasuke-san!"
End chap 3
"Lúc nãy có lạnh không?"
Hắn chầm chậm hỏi, không chút âm điệu, lại như giả vờ vô tâm mà hỏi nhưng đa phần, trong đó đều là thực quan tâm.
"Có chút!"
Kỳ thực sớm đã không còn lạnh lẽo nữa, chẳng biết vì trời tạnh mưa hay do hơi ấm của ai. Chỉ biết, cuối cùng, cũng có người thương tâm.
"Khuya rồi, nên nghỉ thôi!"
"Ừm!"
Trên trời, tinh tú dần biến mất. Đem theo ưu tư chôn vùi. Rồi lưu lại thứ ánh sáng kì diệu. Điểm trên trời đen. Rất nhẹ. Ngày lại trôi.
.
.
.
.
.
.
"Sasuke-san, thầy lại gầy đi"
"..."
"Sasuke-san,"
"..."
"Có khi nào, thầy sẽ gục ngã vì kiệt sức không?"
Một câu hỏi bâng quơ, chẳng rõ là tâm tư, lại không thấu nỗi lòng, Boruto nhẹ nhàng nhìn y, thằng bé năm nay 12 tuổi, thời điểm y bằng nó bây giờ, vẫn còn quá ngây thơ. Tin vào thứ sức mạnh Orochimaru ban cho. Còn lầm tưởng bản thân sẽ phục hưng gia tộc. So với Boruto bây giờ, y năm đó đơn thuần hơn nhiều. Chỉ cần nhìn một cái, đôi mắt thành thật liền bán đứng y. Còn nó, đôi mắt xanh bao la, sâu thẳm hơn cả cha mình, lại chất chứa nhiều ưu tư. Nhỏ như vậy, không nên thật không nên
"Sẽ không!"
Hắn ngồi xuống tấm nệm futon, cạnh y và Boruto. Sửa lại tấm chăn nhầu nhĩ bị thằng nhóc thương tiếc đạp ra ngoài, hắn trông rất ra dáng một người cha, so với cái dáng vẻ Hokage đạo mạo, hắn bây giờ trông rất thuận mắt.
"Sasuke sẽ không chết vì kiệt sức, vì còn có ba!"
"Không chỉ có ba,... còn cả con!"
Hai đôi mắt xanh thẳm bùng lên ngọn lửa. Một mạnh mẽ, bền bỉ và bất diệt. Một rực sáng, nồng đậm ý chí, lại có phần non nớt. Cùng một bầu trời xanh, lại là hai khoảng trời khác nhau.
"Đúng vậy,... còn cả con!"
"..."
"Nào, nghỉ ngơi thôi! Con ngày mai còn có nhiệm vụ!"
Boruto im lặng chạy đến phòng mang về thêm một tấm futon và chăn ấm. Nhanh nhẹn trải ra trên sàn nhà lạnh ngắt. Động tác rứt khoát, lại có phần thành thục. Xem ra, có chút tiến bộ.
"Mau nghỉ thôi, Sasuke-san!"
End chap 3
Nhận xét
Đăng nhận xét